Một bà mẹ | Truyện cổ tích Andersen

5/5 (2) Bình chọn

Thứ bảy, 28/05/2016 09:05

Không có tình yêu nào trên đời này sánh bằng tình yêu của mẹ dành cho con...

MỘT BÀ MẸ

Hans Christian Andersen

Nguồn: Yến Trần

lòng mẹ thương con

   Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp. Đôi lúc đứa bé rền rĩ rất thiểu não, thế là người mẹ lại cúi sát xuống gần con, lòng se lại.

 

   Có tiếng gõ cửa, một ông già nghèo khổ trùm kín trong tấm chăn thường khoác cho ngựa bước vào. Trời rét như cắt, kể ra không có áo choàng nào ấm bằng thứ chăn ấy. Bên ngoài toàn là một màu băng tuyết. Gió vun vút như quất vào mặt.

 

   Ông già rét run lập cập. Nhân lúc đứa bé ngủ thiếp đi, bà mẹ nhóm lò hâm một cốc bia. Ông già ngồi xuống ru đứa bé. Bà mẹ ngồi vào chiếc ghế gần ông già, nhìn đứa bé ốm yếu vẫn đang thoi thóp thở, và giơ một bàn tay lên. Bà hỏi:

 

 - Liệu có việc gì không? Thượng đế hẳn không bắt nó đi chứ?

 

   Ông già, chẳng phải ai khác, chính là Thần Chết, lắc đầu một cách khó hiểu. Bà mẹ gục đầu xuống ngực, nước mắt ròng ròng trên gò má. Đã ba ngày ba đêm nay, không hề được chợp mắt, bà thấy đầu nặng trĩu. Bà ngủ thiếp đi, chỉ loáng một lát thôi, rồi chợt rùng mình vì rét, bà lại choàng dậy.

 

 - Gì thế này? Bà kêu lên, mắt nhìn tứ phía. Ông già và cả con bà nữa đã biến mất. Lão đã đem con bà đi rồi. Chiếc đồng hồ quả lắc vẫn cót két trong xó nhà.

 

   Cộc! Một quả lắc bằng chì rơi xuống đất. Thế là đồng hồ ngừng bặt. Bà mẹ tội nghiệp vùng chạy ra ngoài, miệng gọi con. Bên ngoài, có một bà cụ mặc áo dài đen, đang ngồi giữa đám tuyết, bảo bà mẹ:

 

 - Tôi thấy Thần Chết đã vào nhà chị. Lão ta mang con chị chạy đi rồi. Lão ta chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ mang lại những con người lão đã cướp đi.

 

   Bà mẹ khẩn cầu: - Chỉ xin cụ bảo cho tôi con đường lão đi. Cứ chỉ đường cho tôi, tôi sẽ đuổi kịp.

 

   Bà cụ đáp: - Biết rồi, nhưng trước khi ra đi chị phải hát cho ta nghe tất cả các bài hát chị đã ru con chị. từ trước đến nay, ta đã được nghe nhiều và ta rất thích nghe chị hát. Ta là Thần Đêm tối, ta đã từng trông thấy nước mắt chị tràn ra khi chị hát.

 

   Bà mẹ van vỉ: - Tôi xin hát hết, hát tất cả, sau đó xin cho tôi đuổi kịp Thần Chết, đòi lại đứa con tôi.

 

   Nhưng Thần Đêm tối cứ nín bặt. Thế là bà mẹ đành phải vặn vẹo đôi tay, nước mắt đầm đìa, cất tiếng hát. Tiếng nức nở át cả lời bài hát. Nghe hát xong Thần Đêm tối bảo:

 

 - Rẽ sang phải rồi đi vào khu rừng tùng tối om kia. Ta đã thấy Thần Chết mang con chị biến vào đấy.

 

   Tới giữa rừng, gặp chỗ ngã ba đường, bà mẹ phân vân không biết rẽ đường nào. Nơi đó có một bụi gai không hoa không lá, đang giữa mùa đông nên băng bám và rủ xuống khắp các cành.

 

 - Có thấy Thần Chết mang con tôi qua đây không?

 

 - Có, nhưng nếu muốn tôi chỉ đường thì và phải ủ tôi vào lòng để sưởi ấm cho tôi. Tôi buốt cóng và sắp biến thành băng rồi đây.

 

   Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào ngực để sưởi ấm cho nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ từng giọt đậm, nhưng bụi gai thì đâm chồi nảy lộc, xanh tươi và trổ đầy hoa ngay giữa đêm đông giá rét vì được bà mẹ truyền cho sức nóng của bà. Sau đó, bụi gai chỉ đường cho bà mẹ.

 

   Bà đến một cái hồ lớn, không có lấy một bóng thuyền bè. Mặt băng trên hồ quá mỏng, không thể giẫm lên được, mà nước hồ lại quá sâu không thể lội qua. Nhưng thế nào thì thế, bà cũng phải vượt qua hồ đi tìm con. Bà bèn sụp xuống để uống cạn nước hồ. Tuy biết rằng đó là một việc mà con người ta không thể làm được, nhưng bà mẹ đau khổ mong mỏi Thượng đế sẽ ban phép lạ. Hồ bảo bà:

 

 - Không, không làm thế được đâu! Ta thương lượng với nhau thì hơn. Tôi rất thích ngọc trai, mà đôi mắt bà là những hạt ngọc trai trong suốt, tôi chưa từng thấy bao giờ. Hãy khóc cho đến khi đôi con mắt của bà rơi xuống, lúc ấy tôi sẽ đưa bà tới tận cái nhà kính ươm cây, nơi Thần Chết ở và vun trồng các cây hoa. Mỗi cây là một kiếp người.

 

   Bà mẹ nức nở: - Trời! Tôi còn tiếc gì để tìm thấy con tôi!

 

   Bà khóc, nước mắt tuôn tầm tã đến nỗi đôi mắt bà theo dòng lệ rơi xuống đáy hồ và hoá thành hai hòn ngọc. Thế là bà được hồ nâng bổng lên như ngồi trên đu, và thoắt một cái, bà đã sang đến một ngôi nhà kỳ diệu dài chừng một dặm.

 

   Không hiểu đấy là một quả núi có rừng thẳm và hang sâu hay là một công trình kiến thiết của con người. Mắt bà mẹ đã rơi theo dòng lệ nên bà chẳng còn trông thấy gì. Bà hỏi:

 

 - Tìm đâu cho thấy Thần Chết đã cướp con tôi đi?

 

   Một bà già canh giữ vườn kính ươm cây của Thần Chết bảo bà:

 

 - Thần Chết chưa về. Bà làm thế nào mà đến được tận chốn này? Ai đã giúp bà?

 

 - Thượng đế chứ ai! Bà mẹ đáp. Người đã thương xót tôi, vậy bà cũng rủ lòng thương bảo cho tôi biết con tôi đâu.

 

   Bà già nói:

 

 - Tôi không biết mặt nó, còn bà thì không trông thấy gì. Biết bao nhiêu cây, bao nhiêu hoa đã tàn héo trong đêm qua. Thần Chết lát nữa sẽ đến trồng lại. Chắc bà biết rằng mỗi người có một gốc cây hay một bông hoa tượng trưng cho sinh mệnh của mình. Ở đây, những cây hoa ấy chẳng có gì khác thường, nhưng chúng có một trái tim và trái tim ấy đập hẳn hoi. Tim trẻ con cũng đập. Đấy, bà cứ tìm đi! Có lẽ bà sẽ nhận ra nhịp tim của con bà đấy. Nhưng nếu bà muốn tôi hướng dẫn thêm cho bà thì bà tạ ơn tôi bằng cái gì nào?

 

   Bà mẹ tội nghiệp than thở:

 

 - Tôi chẳng còn cái gì để cho nữa, nhưng nếu cần, tôi có thể theo người, đến tận cùng thế giới.

 

 - Tôi đến đấy làm gì kia chứ? Bà còn có thể cho tôi mớ tóc dài đen nháy của bà. Bà thừa biết bộ tóc ấy đẹp lắm. Tôi rất thích bộ tóc ấy và sẽ cho bà bộ tóc bạc của tôi. Thế là đổi hoà đấy.

 

   Bà mẹ nói: - Nếu bà chỉ đòi hỏi thế thôi thì tôi rất vui lòng.

 

   Rồi bà trao mớ tóc đen cho bà cụ và nhận lấy mớ tóc bạc.

...

-- Đọc tiếp --

Elina
Đọc Tiếp: Phần 1, Phần 2

Truyện đọc nhiều nhất

Hát ru

Chuyên Mục