Hoàng tử chăn lợn - Đọc truyện cổ tích Andersen

4/5 (4) Bình chọn

Thứ Hai, 23/05/2016 11:05

Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích Andersen đặc sắc Hoàng tử chăn lợn

 

truyen co tich hoang tu chan lon

HOÀNG TỬ CHĂN LỢN

 

   Ngày xưa, có một hoàng tử rất nghèo chỉ có một giang sơn nhỏ hẹp. Tuy nhiên, giang sơn ấy nhỏ thì nhỏ thật, nhưng cũng đủ để cho chàng kén được một người vợ và lúc này chính là lúc chàng đang muốn tìm người làm bạn trăm năm.

 

   Chàng rất sẵn sàng hỏi công chúa con hoàng đế : “Nàng có bằng lòng kết duyên với ta không ?” Chàng rất có thể làm thế, vì danh tiếng của chàng vang lừng khắp vùng và có thể đến hàng trăm công chúa nghe chàng hỏi như thế sẽ trả lời : “Vâng”

 

   Nhưng đây lại là con gái hoàng đế ! Các bạn hãy nghe đầu đuôi câu chuyện :

 

   Trên mộ vua cha mọc một cây hồng. Trời ! Cây hồng mới đẹp làm sao ! Cứ năm năm nó mới ra hoa một lần, lại chỉ mọc có một đóa, nhưng đó là một đóa hồng thơm dịu đến nỗi chỉ ngửi hoa thôi cũng đủ quên hết ưu phiền. Hoàng tử lại còn có một con họa mi hót hay tuyệt vời. Từ cái cổ họng nhỏ xíu của nó phát ra những khúc điệu thánh thót. Con gái hoàng đế nghe họ đồn vậy muốn có cả hoa hồng và họa mi. Hoàng tử bèn đặt cả hai thứ vào hai tráp bạc gửi biếu nàng.

 

   Hoàng đế cho đem những thứ ấy đến cho ngài xem trong đại điện, nơi công chúa đang chơi trò tiếp khách với các cung nữ. Vừa nhìn thấy những tráp bạc, nàng vỗ tay hoan hỉ reo lên :

 

 – Ước gì được con mèo con thì thú quá !

 

   Nhưng người ta lại lôi cây hồng ra trước.

 

   Các cung nữ rú lên : – Ố ! Đẹp quá !

 

   Hoàng đế nói : – Đẹp, chưa đủ, phải nói là tuyệt mỹ mới xứng.

 

   Nhưng công chúa chạy ra ngửi hoa và phụng phịu nói :

 

 – Ồ ! Tâu phụ vương, hoa thật chứ không phải hoa giả !

 

   Bọn nịnh thần phụ hoạ :

 

 – Ôi chao ! Hoa hồng thật !

 

   Hoàng đế phán : – Hãy xem cái tráp kia đựng gì đã, rồi hãy bực mình cũng chưa vội.

 

   Người ta mở tráp cho con họa mi ra. Nó cất tiếng ca thánh thót, hay không còn chê vào đâu được. Bọn cung nữ nói bằng một thứ tiếng Pháp rất dở như họ thường dùng :

 

 – Charmant ! Merveilleux ! (Dễ thương quá ! Tuyệt quá !)

 

   Một lão nịnh thần tán :

 

 – Con chim này làm hạ thần nhớ lại đến cái hộp đựng thuốc bào có máy hát của cố hoàng hậu, giống như hệt, từ giọng cho đến điệu.

 

 – Đúng lắm ! Đúng lắm ! Hoàng đế nói rồi òa lên khóc như một đứa trẻ con.

 

   Công chúa nói : – Không thể tin đây lại là một con họa mi thật.

 

   Những người đem chim đến vội tâu :

 

 – Thưa đúng là chim thật đấy ạ !

 

 – Thế thì cho nó bay đi thôi !

 

   Và nàng kiên quyết không cho hoàng tử vào cung.

 

   Nhưng chàng không hề nản lòng. Chàng lấy phẩm nâu và phẩm đen bôi lên mặt, kéo mũ sụp xuống tận mắt, giả vờ đi khập khiễng, bước vào trình diện và nói :

 

 – Thánh thượng vạn tuế ! Cúi xin thánh thượng cho kẻ bầy tôi vào hầu hạ trong hoàng cung.

 

 – Có nhiều người xin việc quá rồi. Nhưng ta cần một người chăn lợn, nhà ngươi có làm được việc ấy không?

 

   Hoàng tủ nhận chăn lợn. Người ta cho chàng một căn buồng tồi tàn gần chuồng lợn. Chàng cặm cụi suốt ngày và ngay tối đầu tiên chàng đã làm xong một cái nồi xin xắn có gắn đầy nhạc. Mỗi khi đặt nồi lên bếp, nhạc rung lên một điệu khúc cổ xưa của nước Đức.

 

   Ach ! du lieber Augustin !

   Alles ist vack, vack, vack !

 ( Ô này ! Augustin thân mến ơi ! mọi việc đều như ý, như ý, như ý! )

 

   Nhưng kỳ diệu nhất là mỗi khi thò ngón tay vào đám hơi bốc ở nồi ra thì lập tức ngửi ngay thấy mùi tất cả các món ăn đang xào nấu trên tất cả các bếp trong kinh thành.

 

   Nhất định là cái nồi ấy khác xa một bông hồng !

...

-- Đọc tiếp --

Elina
Đọc Tiếp: Phần 1, Phần 2, Phần 3

Truyện đọc nhiều nhất

Hát ru

Chuyên Mục