Sáu người hầu | Truyện cổ tích Grim chọn lọc

5/5 (8) Bình chọn

Thứ tư, 07/09/2016 10:09

Sáu người hầu là câu chuyện cổ tích đặc sắc của anh em nhà Grim kể về vị hoàng tử si tình và sáu người hầu kỳ lạ của chàng. Nhờ khả năng đặc biệt của những người hầu này, hoàng tử đã vượt qua được thử thách của mụ phù thủy độc ác và cưới được nàng công chúa xinh đẹp. Mời các bạn và các em cùng đọc truyện nhé.

 sau nguoi hau truyen co grim

SÁU NGƯỜI HẦU

Truyện cổ Grim

 

Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một mụ phù thủy. Mụ sinh được một con gái đẹp vào bậc nhất trên đời. Nhưng mụ vốn chỉ tìm cách hại người nên mụ vẫn bảo: Ai đến cầu hôn cũng phải làm một việc đã, làm được mụ sẽ gả con gái cho, mà làm không xong thì mất mạng. Đã nhiều người chỉ vì mê nhan sắc phải liều thân nhưng làm chẳng nổi các việc mụ giao đành chịu quì gối rơi đầu. Có vị hoàng tử nghe đồn về sắc đẹp của người con gái ấy, tâu vua cha: 

 

- Cha cho con đi cầu hôn thử. 

 

Vua khuyên hoàng tử: 

 

- Không khi nào cha ưng đâu con ạ. Con đi là đi vào cõi chết đấy! 

 

Hoàng tử ốm tương tư nằm liệt giường suốt bảy năm không thầy thuốc nào chữa được. Vua thấy đã tuyệt vọng, buồn lắm, bảo con: 

 

- Thôi thế con cứ đi mà cầu may vậy. Cha cũng chẳng còn cách nào khác để giúp con nữa. 

 

Hoàng tử nghe cha nói, đứng dậy ngay. Chàng thấy trong người lại khỏe và hớn hở lên đường. 

 

Một hôm chàng đang phi ngựa qua cánh đồng hoang, bỗng thấy ở xa lù lù một vật gì tựa đống cỏ lớn. Lại gần nhìn kỹ, hóa ra đấy là bụng một anh chàng đang nằm dài dưới đất. Cái bụng ấy bằng quả núi con. Gã béo thấy có người phi ngựa đến vội đứng lên thưa: 

 

- Nếu như ngài cần người, tôi xin theo hầu. 

 

Hoàng tử đáp: 

 

- Cồng kềnh như ngươi, ta biết dùng làm gì đây? 

 

Gã béo nói: 

 

- Thưa, chưa thấm vào đâu, tôi mà phình người ra thật sự, còn lớn gấp ba ngàn lần nữa. 

 

Hoàng tử bảo: 

 

- Nếu quả như thế thì có cơ dùng được. Ngươi đi với ta. 

 

Gã béo đi theo hoàng tử. Lúc sau, lại thấy một người nằm dài dưới đất ghé tai sát mặt cỏ. 

 

Hoàng tử hỏi: 

 

- Ngươi làm gì thế? 

 

Người ấy đáp : 

 

- Tôi đang lắng nghe. 

 

- Nghe gì mà chăm chú thế? 

 

- Nghe xem trên thế gian mới có chuyện gì xảy ra. Chẳng có gì lọt được khỏi tai tôi. Đến tiếng cỏ mọc tôi cũng nghe thấy. 

 

Hoàng tử bảo: 

 

- Thế ngươi thử nói xem, ngươi đã nghe thấy gì trong triều của bà hoàng hậu già có cô con gái đẹp nhất đời ấy? 

 

Gã đáp: 

 

- Tôi nghe có tiếng gươm chém soàn soạt: hẳn có kẻ đến cầu hôn bị chặt đầu. 

 

Hoàng tử bảo gã: 

 

- Đi với ta, có thể ta cần đến ngươi. 

 

Ba người cùng đi. Lúc sau, họ thấy như có hai bàn chân ai ở trước mặt họ. Họ thấy cả bắp chân nhưng không nhìn được suốt hết. Họ lại đi một quãng đường nữa mới trông thấy thân người, rồi đi mãi mới trông thấy đầu. Hoàng tử thét lên: 

 

- Chao ôi! Người đâu mà dài quá! 

 

Gã người dài đáp: 

 

- Nào đã thấm vào đâu! Tôi mà vươn ra thật sự thì còn dài đến gấp ba ngàn lần nữa, cao hơn quả núi cao nhất thế giới. Nếu người cần hỏi tôi, tôi xin theo hầu.

 

Hoàng tử bảo gã: 

 

- Đi với ta, có thể ta cần đến ngươi. 

 

Họ đi một quãng, thấy có người hai mắt bịt chặt ngồi bên lề đường. Hoàng tử hỏi: 

 

- Mắt ngươi hỏng hay sao mà không dám nhìn ra ánh sáng thế? 

 

Gã đáp: 

 

- Không phải đâu! Tôi không dám gỡ khăn bịt mắt chính là vì nhãn quang mạnh lắm. Tôi đã nhìn vật gì, vật ấy ắt nổ tung. Nếu người dùng được tôi, tôi xin theo hầu. 

 

Hoàng tử bảo gã: 

 

- Đi với ta, có thể ta cần đến ngươi. 

 

Họ lại đi và thấy một người đang nằm sưởi giữa nắng mà cứ run cầm cập, tay chân lẩy bẩy. Hoàng tử hỏi: 

 

- Trời đang nóng ngội ngạt mà sao người lại rét được? 

 

Gã đáp: 

 

- Trời ơi, cơ thể tôi nó rất lạ. Người ta càng thấy bức thì tôi càng thấy rét, rét thấu xương thấu tủy. Ngược lại trời càng giá thì tôi càng thấy oi bức. Tôi ngồi giữa đồng bằng mà thấy oi bức không chịu nổi. Lúc ngồi giữa đống lửa mà thấy rét không chịu nổi. 

 

Hoàng tử bảo: 

 

- Thật là người kỳ dị! Ngươi có muốn theo ta thì đi với ta. 

 

Họ lại đi tiếp và gặp một người đang vươn cổ mà dòm qua các chỏm núi. Hoàng tử hỏi: 

 

- Ngươi làm gì mà hăng thế? 

 

Gã bảo: 

 

- Tôi có cặp mắt rất sáng, nhìn thấu mọi núi cao, rừng rậm, đồng ruộng, lũng sâu, có thể thấy khắp cả thế gian. 

 

Hoàng tử bảo gã: 

 

- Nếu ngươi thuận thì đi với ta. Ta đang thiếu người có tài ấy. 

 

Hoàng tử đem sáu người hầu đến thẳng thành đô, chỗ mụ hoàng hậu già ngự trị. Chàng không để lộ tung tích, chỉ nói:

 

- Nếu người định gả con gái cho tôi thì sai gì tôi cũng làm. 

 

Mụ phù thủy thấy chàng đẹp trai, thế mà sa vào tay mụ thì mừng lắm. Mụ bảo: 

 

- Tao sẽ giao cho mày ba việc, làm được cả thì ta gả con cho. 

 

Chàng hỏi: 

 

- Việc thứ nhất là việc gì? 

 

- Trước tao có đánh rơi xuống Hồng Hải mất một cái nhẫn, mày đi tìm về cho tao. 

 

Hoàng tử lẻn về bảo sáu người hầu: 

 

- Việc thứ nhất không dễ đâu, ta phải tìm một cái nhẫn rơi ở Hồng Hải, biết làm sao bây giờ? 

 

- Để tôi xem nó chỗ nào? - Gã mắt sáng nói. 

 

Gã ngó một lúc rồi nói: 

 

- Kia rồi! Nó bị mắc trên một mũi đá ngầm. 

 

Gã người dài lưng nói: 

 

- Tôi lấy được ngay, chỉ tiếc chưa nhìn thấy. 

 

Gã béo hét: 

 

- Chỉ cần thế thôi à? 

 

Gã nằm phục xuống, ghé miệng sát mặt nước. Sóng biển xô nhau vào một hang ngầm. Gã uống một hơi dài cạn sạch nước, còn trơ đáy biển ráo khô như bãi cỏ. Lúc ấy, gã người dài mới cúi xuống, gã chỉ hơi nghiêng mình đã nhặt được nhẫn. 

...

-- Đọc tiếp --

Elina
Đọc Tiếp: Phần 1, Phần 2

Truyện đọc nhiều nhất

Hát ru

Chuyên Mục