Chú bé tí hon

4/5 (4) Bình chọn

Thứ bảy, 25/06/2016 08:06

Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích Chú bé tí hon, một câu chuyện cổ tích rất hay của anh em nhà Grim.

 

Nghe đọc truyện Chú bé tí hon Audio

 

chú bé tí hon

CHÚ BÉ TÍ HON

 

   Xưa có một bác nông dân nghèo, tối tối bác thường ngồi bên lò sưởi, gẩy than cho lửa cháy, và bác gái ngồi xe chỉ. Một hôm bác nói với vợ:

 

 - Vợ chồng mình hiếm hoi, không có con nên thật là buồn. Nhà mình lạnh ngắt, còn các nhà láng giềng thì thật là vui vẻ, nhộn nhịp.

 

   Bác gái thở dài đáp:

 

 - Ờ, giá chỉ có một đứa duy nhất, dù nó có thật bé nhỏ như ngón tay cái đi chăng nữa tôi cũng thỏa lòng. Chắc vợ chồng mình sẽ yêu quí nó lắm nhỉ.

 

   Được ít lâu, người vợ ốm nghén, và bảy tháng sau sinh một đứa con trai đầy đủ mặt mũi, chân tay nhưng chỉ bằng ngón tay cái. Hai vợ chồng bảo nhau:

 

 - Thật đúng như lời ước nguyện! Nó chắc chắn sẽ là đứa con cưng của vợ chồng mình.

 

   Vì nó bé chỉ bằng ngón tay nên họ đặt tên nó là Tí Hon. Tuy hai bác cho nó ăn đầy đủ, nhưng đứa bé vẫn chẳng lớn lên được tí nào, cứ nhỏ xíu như lúc mới sinh. Được cái mắt nó sáng, đầy vẻ thông minh. Chẳng bao lâu nó trở thành một đứa trẻ khôn ngoan, khéo léo, gì cũng bắt chước làm được.

 

   Một hôm, bác nông dân chuẩn bị vào rừng đốn củi, bác lẩm bẩm một mình:

 

 - Giá lát nữa có người đánh xe hộ ta thì thích quá!

 

   Tí Hon bèn thưa rằng:

 

 - Cha ơi, con có thể đánh xe vào rừng, cha cứ tin ở con, đúng giờ hẹn là xe đã có ở trong rừng.

 

   Cha cười và nói:

 

 - Làm sao mà làm được! Con bé tí xíu, làm sao mà cầm nổi cương ngựa?

 

 - Không sao, cha ạ. Mẹ sẽ thắng ngựa vào xe cho con. Con sẽ ngồi trong tai ngựa; nghe tiếng con thúc, ngựa sẽ chạy.

 

   Cha nói: - Được, ta cứ thử một lần xem sao!

 

   Đến giờ mẹ thắng ngựa vào xe và đặt Tí Hon vào tai ngựa. Tí Hon thét: "Tắc tắc! Hây hây!" cho ngựa chạy. Thế là ngựa chạy băng băng như có người đánh xe cầm cương. Xe cứ đúng hướng chạy vào rừng. Khi xe rẽ ở một chỗ ngoặt và Tí Hon đang thét: "Hây, hây" thì cũng vừa lúc đó có hai người đi tới.

 

   Một người nói:

 

 - Lạ chưa kìa! Chỉ nghe thấy tiếng, không thấy người đánh xe mà xe cứ đi. Thật là quái lạ.

 

   Người kia nói:

 

 - Ừ, mà cũng lạ đời thật, ta thử đi xem xe đỗ ở chỗ nào.

 

   Xe chạy thẳng một mạch vào rừng, rồi dừng lại đúng chỗ có củi đã để sẵn. Thoáng nhìn thấy cha, Tí Hon đã gọi:

 

 - Cha ơi, cha thấy chưa, con đã đưa xe đến đây, giờ cha bế con xuống đi.

 

   Cha chạy đến, tay trái nắm cương ngựa, tay phải nhấc con trai Tí Hon ra khỏi tai ngựa. Tí Hon vui vẻ ngồi lên một cọng rơm.

 

   Trông thấy Tí Hon, hai người lạ mặt sửng sốt không nói được nên lời. Một người níu tay bạn ra một chỗ rồi nói:

 

 - Này anh bạn, nếu ta đem thằng nhóc con tí xíu kia đi làm trò ở tỉnh lớn chắc sẽ phát tài lắm. Hay ta mua nó đi!

 

   Hai người liền đến chỗ bác nông dân và nói:

 

 - Ông bán cho chúng tôi thằng bé tí xíu này, chúng tôi sẽ chăm sóc nó cẩn thận.

 

   Người cha đáp:

 

 - Tôi không bán nó. Nó là đứa con cưng của tôi. Bạc vàng trên cả thế gian này đối với tôi cũng không bằng nó.

 

   Nghe thấy hai người hỏi mua, Tí Hon níu quần cha, leo lên vai, nói thầm vào tai:

 

 - Cha ơi, cha cứ bán con đi, thế nào rồi con cũng về nhà được.

 

   Nghe lời con, người cha bán con cho hai người kia lấy một món tiền lớn. Hai người kia hỏi Tí Hon:

 

 - Mày muốn ngồi ở đâu?

 

 - Có gì đâu, cứ đặt cháu lên vành mũ của các bác. Ở trên ấy cháu có thể đi dạo chơi, ngắm phong cảnh, cháu không ngã đâu mà sợ.

 

   Đúng như nguyện vọng của Tí Hon, một người đặt nó lên vành mũ. Sau khi Tí Hon đã chào tạm biệt cha, hai người mang nó đi theo. Họ đi mãi, đến khi trời xâm xẩm tối thì Tí Hon nói:

 

 - Nhấc cháu xuống đất một lát với, cháu có việc cần lắm.

 

   Người mang nó trên mũ nói:

 

 - Cứ việc ở trên ấy, bác sẽ chẳng nói gì về chuyện ấy đâu. Thỉnh thoảng chim vẫn "bĩnh" ở trên ấy đấy mà.

 

   Tí Hon nói: - Không mà, cháu cũng biết cư xử thế nào cho phải, bác cho cháu xuống mau mau đi!

 

   Người ấy nhấc mũ, đặt Tí Hon xuống ruộng gần vệ đường. Xuống tới đất, Tí Hon chạy lẩn ngay vào giữa những tảng đất. Bỗng nhiên nó nhìn thấy một cái hang chuột, nó chui luôn vào đó. Rồi còn vẫy gọi, cười chế nhạo hai người kia:

 

 - Thôi, xin chào hai ông, hai ông về với nhau nhé!

 

   Hai người lấy gậy chọc vào hang chuột để bắt nó, nhưng đúng là mất công vô ích vì Tí Hon cứ bò sâu mãi trong lòng đất. Trời cứ mỗi lúc một tối hơn, hai người bực mình, đành phải bỏ về tay không.

 

   Khi hai người đã đi xa, lúc đó Tí Hon mới chui ở hang từ trong lòng đất ra. Nó nghĩ bụng:

 

 - Đi trong đêm tối ở giữa cánh đồng thì thật là nguy hiểm, vỡ đầu, gãy cẳng như chơi.

 

   May sao Tí Hon lại vấp phải một cái vỏ sên rỗng. Tí Hon nói:

  

 - Lạy chúa! Đêm nay con có chỗ ngủ yên rồi.

...

>> Phần tiếp >>

Super Led Boy
Đọc Tiếp: Phần 1, Phần 2

Truyện đọc nhiều nhất

Hát ru

Chuyên Mục